Skip to main content

Có những bản nhạc, khi bật lên, người ta không nghe bằng tai nữa — mà nghe bằng một nơi rất sâu trong lòng.
“Lời rêu” là như thế.

Mỗi câu hát như hơi ấm len qua những vết nứt thời gian, ngấm vào đâu đó trong ta, ở nơi những ký ức đã không còn được gọi tên.
Khi Ngọc Anh cất giọng:

“Ai đi qua xa vắng
Để chiều ru một mình…”

tôi chợt nhớ đến những buổi chiều mình cũng từng ngồi, chỉ có một mình. Không phải vì không có ai bên cạnh, mà là vì không còn ai để đợi.

Mười hai năm tỉnh giấc – Phú Quang viết vậy, mà tôi lại nghe như một lời tỉnh thức dài bằng cả nửa đời người.
Tỉnh dậy, thấy tóc mình đã bạc ở đôi bờ, và những điều tưởng như mới hôm qua, giờ đã rêu phong cả ký ức.

Tình yêu, hóa ra, không phải lúc nào cũng cần được giữ lại.
Có khi, chỉ cần vương nhau một sợi tóc thôi, cũng đủ để đời này chẳng thể nào quên.
Và như lời bài hát, chúng ta “ràng buộc trời sinh đôi” — không bằng lời hẹn ước, mà bằng cái duyên lặng lẽ của hai kẻ cùng từng đi qua một nỗi đau giống nhau.

Đến cuối, khi người hát thả nhẹ:

“Đá tảng nào vô tri
Chết một đời rêu xanh…”

tôi thấy mình cũng là một lớp rêu mỏng trong đời này.
Bám lấy những ký ức cũ, bám lấy một điều gì đó đã qua, mà không nỡ rời.
Nhưng rêu – dù ẩm, dù lạnh – vẫn là dấu hiệu của sự sống.
Nó tồn tại ở nơi tưởng chừng chỉ còn đá và lãng quên.
Giống như tình yêu – có thể không còn rực rỡ, nhưng vẫn lặng lẽ xanh, vẫn dai dẳng như hơi thở cuối cùng của ký ức.

Và thế là, giữa những buổi chiều lặng lẽ, tôi vẫn nghe “Lời rêu”.
Không để nhớ một ai, mà để nhớ lại mình — của những năm tháng còn biết run lên trước một nỗi buồn.

Cuối chiều ngày 12/10/2025


Lời bài hát”Lời Rêu”
– Sáng tác NS Phú Quang
– Phổ thơ Nguyễn Thị Hoàng

Ai đi qua xa vắng
Để chiều ru một mình
Mười hai năm tỉnh giấc
Trắng đôi bờ tóc đen

Uống cùng nhau một giọt
Đắng cay nào chia đôi
Say cùng nhau một giọt
Trong mỗi đời pha phôi

Say cùng nhau người ơi
Chút nồng thơm cuối đời
Vương dùm nhau sợi tóc
Ràng buộc trời sinh đôi

Cơn mưa như nước mắt
Phủ kín đời muộn phiền.
Thời gian chung đã hết
Tháng ngày riêng cũng phai

Ngày mai ta bỏ đi
Trần gian xin trả lại
Đá tảng nào vô tri
Chết một đời rêu xanh.

https://www.youtube.com/watch?v=EMVlbx4ONjI&list=RDEMVlbx4ONjI&start_radio=1

Leave a Reply