Meta: Trong doanh nghiệp vừa và nhỏ (SME), lãnh đạo và nhân viên làm việc gần nhau hơn, trao đổi trực tiếp nhiều hơn và phụ thuộc vào nhau nhiều hơn so với các tập đoàn lớn. Cấu trúc tinh gọn giúp SME linh hoạt và ra quyết định nhanh, nhưng cũng khiến cảm xúc và áp lực lan truyền nhanh hơn trong tổ chức.
Một câu hỏi quan trọng đặt ra: Khi lãnh đạo chịu áp lực, điều đó có ảnh hưởng đến nhân viên không? Và nếu có, doanh nghiệp có thể làm gì để giảm thiểu tác động này?
Nghiên cứu của tôi đã tìm cách trả lời hai câu hỏi này.
Căng thẳng có thực sự “lan truyền” trong tổ chức?
Kết quả nghiên cứu cho thấy hiện tượng lan truyền căng thẳng (stress crossover) thực sự tồn tại. Khi quản lý trải qua mức độ căng thẳng cao, nhân viên có xu hướng cảm nhận mức độ căng thẳng cao hơn.
Điều này không có nghĩa là mọi tổ chức đều rơi vào vòng xoáy tiêu cực. Theo kết quả nghiên cứu đã phân tích cho thấy mức độ lan truyền được ghi nhận ở mức trung bình đến thấp. Tuy nhiên, nó đủ để cho thấy rằng sức khỏe tinh thần của lãnh đạo không phải là vấn đề cá nhân riêng lẻ mà có thể ảnh hưởng đến cả hệ thống.
Trong bối cảnh SME Việt Nam, hiện tượng này càng đáng chú ý vì:
- Khoảng cách quyền lực tương đối cao khiến nhân viên ít phản hồi ngược.
- Lãnh đạo thường phải gánh nhiều áp lực tài chính, vận hành và nhân sự cùng lúc.
- Tương tác giữa quản lý và nhân viên diễn ra hàng ngày, với cường độ cao.
Khi lãnh đạo chịu áp lực kéo dài, những biểu hiện như thiếu kiên nhẫn, giám sát quá mức hoặc giao việc trong trạng thái căng thẳng có thể vô tình làm tăng áp lực lên nhân viên. Theo thời gian, điều này ảnh hưởng đến tinh thần làm việc, sự gắn kết và hiệu suất.
Tuy nhiên, nghiên cứu cũng phát hiện một yếu tố quan trọng có thể làm giảm đáng kể tác động này, đó Psychosocial Safety Climate – PSC (tạm dịch: Môi Trường An toàn Tâm lý).
PSC – “lá chắn tâm lý” của tổ chức
PSC phản ánh mức độ mà nhân viên cảm nhận rằng tổ chức thực sự ưu tiên và bảo vệ sức khỏe tinh thần của họ. Nó không chỉ là một chính sách nhân sự, mà là nhận thức chung về cách lãnh đạo hành xử và ra quyết định.
Theo nghiên cứu, PSC gồm bốn thành phần chính:
- Cam kết của lãnh đạo đối với sức khỏe tinh thần
- Mức độ ưu tiên dành cho an toàn tâm lý so với mục tiêu lợi nhuận ngắn hạn
- Giao tiếp cởi mở về các vấn đề tâm lý – xã hội
- Sự tham gia của nhân viên vào các quyết định liên quan đến điều kiện làm việc
Kết quả nghiên cứu cho thấy:
- PSC càng cao, mức độ căng thẳng nhân viên càng thấp.
- PSC cao giúp giảm đáng kể hiện tượng lan truyền căng thẳng từ lãnh đạo xuống nhân viên.
- Hai yếu tố bảo vệ mạnh nhất là “Ưu tiên của lãnh đạo” và “Cam kết của lãnh đạo”.
Điều này mang một thông điệp rất rõ ràng: Không phải mọi sáng kiến HR đều có tác động như nhau. Tín hiệu từ lãnh đạo cấp cao mới là yếu tố quyết định.